Sức mạnh linh hồn của Sở Thiên mặc dù cường đại, mặc dù có thể thấy được linh hồn của mỹ nhân ngư, nhưng muốn kiểm tra chi tiết, vẫn phải mượn sức mạnh của Bác Đức.
Trước mặt tối sầm, Sở Thiên tiến nhập vào thế giới linh hồn, Bác Đức thình lình đứng bên cạnh hắn, nhưng không phải ở dạng hình người mà là một con phượng hoàng lửa hồng sắc: " Miện hạ, đây là thế giới linh hồn của ta, sao ngươi có thể vào được?"
"Ngươi đừng quên, ta là Chủ Thần kết hợp giữa linh hồn và thể xác! Mặc dù bây giờ sức mạnh linh hồn của ta chỉ khôi phục được năm phần, nhưng so với gã gà mờ như ngươi thì vẫn mạnh hơn nhiều!"
Nhìn linh hồn của Bác Đức bên cạnh, Sở Thiên chỉ dựa vào thị giác là có thể phán đoán ra, đôi cánh của cô ta bị vật thể sắc nhọn đâm thủng.
"Đi, ta mang ngươi tới thế giới linh hồn của mỹ nhân ngư!"
Bác Đức giơ cánh ra, nắm lấy Sở Thiên bay lên.
Trước mặt lại tối sầm, sau khi tỉnh dậy Sở Thiên đã thấy mình đang ở trên một không gian xanh thẳm, mỹ nhân ngư yên lặng nằm bên.
Nhìn thoáng qua mỹ nhân ngư, Sở Thiên kỳ quái nói: "Ta không nhìn ra linh hồn của biểu tỷ có biến hóa gì, giống như không hề bị thương"
"Chính vì như vậy mới kì quái! Vết thương của Bảo Uy Nhĩ, không giống với linh hồn hôn mê của A Tư Nặc mà là một trạng thái rất kỳ quái… Ngoại trừ không thể cử động, bất cứ vết thương nào cũng không có!"
Sở Thiên cúi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640889/chuong-516.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.