Hà~~~Hù!
Hà~~~~Hù!
Sở Thiên bị một tràng ngáy đánh thức, xoa xoa cái trán như đang muốn nổ tung, Sở Thiên giật mình, lão bà mình chưa bao giờ ngáy cả! Tiểu Bạch? Ngủ cạnh mình mấy năm nay cũng chưa bao giờ ngáy…
Nhưng tiếng ngáy này ngay ở bên cạnh, chẳng lẽ có người đang ở gần đây ngáy?!
Không đúng! Ta không ở nhà! Lão tử đang ở địa ngục!
Sở Thiên cuối cùng lấy lại được ý thức, rồi chỉ cảm thấy mình đang ôm một người, lúc này mọi thứ tối đen, dựa vào chút ánh sáng lờ mờ, Sở Thiên nghiêng đầu nhìn: "Ca ngợi Sáng Thế Phụ Thần! Ái Lệ Ti tỷ tỷ tại thượng!"
Trong lòng Sở Thiên lúc này lại chính là mỹ nhân ngư Bào Uy Nhĩ!
Lẽ nào là mỹ nhân ngư ngáy! Sở Thiên vô cùng kinh ngạc, nhìn lại một cái, mỹ nhân ngư đang mệt mỏi nằm trong lòng hắn với hình thái bản thể, đôi cánh mũi mềm mại phập phồng từng nhịp…
"Ư… Á…" mỹ nhân ngư bị tiếng kêu của Sở Thiên đánh thức, lập tức phát hiện mình đang nằm trong lòng Sở Thiên, vội vàng muốn thoát ra, nhưng hai cánh tay không còn chút sức lực nào khiến Bào Uy Nhĩ lại ngã xuống.
Bụp!
Mỹ nhân ngư ngã gục vào lòng khiến Sở đại thiếu gia hoa mày chóng mặt, nhưng hắn muốn tránh cũng không tránh nổi. Từ chút ánh sáng le lói có thể thấy giờ Sở Thiên đã già đi rất nhiều, hơn nữa di chứng sau khi sử dụng yêu đao đang phát tác.
"Này, ta không động đậy được rồi, ngươi tự dậy đi!" Sở Thiên nói không chút thiện ý, nộ hỏa của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640830/chuong-457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.