Phổ Lan Đa ngượng ngùng đứng dậy, sau khi ổn định lại tâm trạng một thời gian dài, sau đó mới ngạc nhiên nói: "Đa ta cô gia vừa rồi đã cầu xin hộ ta, nhưng ngài không biết hắn là Phượng Hoàng Thần sao?"
Lão tử biết cái con khỉ! Sở Thiên chửi thầm một câu, sau đó nheo mắt lại, làm ra vẻ bất đắc dĩ nói: "Những Chủ Thần bọn họ hành sự cao thâm khó đoán, ta nào biết được! Lúc trước đột nhiên hắn đến Bố Lôi Trạch đảo của ta, nói là bị thương cần ta chữa trị, ta thấy hắn thực lực không tồi, cũng chữa trị cho hắn, có điều thương thế của hắn cần một thời gian dài mới có thể hồi phục, vì vậy tạm thời ở lại chỗ ta. Có điều hắn luôn không chịu tiết lộ thân phận."
Ngừng lại một chút, Sở Thiên lại nói: "Còn về tại sao ta nói hắn là người nhà của ta, có lẽ ngươi cũng đã hiểu!"
"Ta hiểu, cô gia làm không sai!" Phổ Lan Đa gật đầu liên hồi.
Nếu như Sở Thiên dùng những lý do khác, Phổ Lan Đa chưa chắc đã tin, nhưng nói mập mờ thoáng qua ngược lại có thể lấy được niềm tin. Những thần tộc đã thấy quen các cảnh tranh đấu quyền mưu, mọi người đều rất coi trọng danh dự, đặc biệt là thần tộc đại diện cho một thế lực khác như mình đến thăm, vì vậy Phất Lạp Địch Nặc vì đại cục dù không biết thân phận Phượng Hoàng Chủ Thần, nhưng vẫn mượn lão nhân gia người để trấn áp mình, Phổ Lan Đa đã nghĩ như vậy.
Sau khi tâm trạng rối loạn đã ổn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640805/chuong-432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.