Lời nói của Sa Khắc trong đại điện vừa dứt, Phổ Lan Đa đã ngã sấp vào bậu cửa rồi.
Cao Vị Thần mà bị vấp ngã vào bậu cửa sao? Trẻ con cũng không tin, Sở Thiên lại càng không tin, vậy nguyên nhân duy nhất có thể khiến cho Phổ Lan Đa thất thần như vậy, chỉ có giọng nói của Sa Khắc thôi.
"Ai da, miện hạ sao lại không cẩn thận như vậy? Có phải thương thế tái phát không?" Sở Thiên thân thiết đỡ Phổ Lan Đa dậy, nhưng mắt lại nhìn chăm chăm vào thần tình của hắn.
Toát mồ hôi, trán của Phổ Lan Đa không bị cục u nào vì vấp ngã, nhưng giữa những vết thương còn lại lại thấy có thêm những giọt mồ hôi lạnh.
Mặt cắt không còn giọt máu, hai chân run lẩy bẩy, môi lập cập nhìn Sở Thiên, tay chỉ về hướng cửa lớn mạ vàng ở Quang Minh Thánh Điện, bộ dạng như vậy, nhìn rất giống với con Hắc Phượng Hoàng mà năm xưa bị dọa chết.
Tiên sinh Sa Khắc của chúng ta trước khi biến thành kẻ ngốc rốt cuộc đã làm gì? Sở Thiên thầm nghi hoặc trong lòng, dọa chết một con ma thú cấp chín thì thôi, A Mạt Kỳ vận đủ khí thế cũng có thể làm được, nhưng có thể dọa Phổ Lan Đa thành bộ dạng này, lẽ nào hắn là Chủ Thần?
Nghĩ tới đây, Sở Thiên quên mất an ủi Phổ Lan Đa, ngược lại cũng run lên với hắn.
Trước đây mình đã đối xử với Sa Khắc thế nào, Sở Thiên trong lòng rõ nhất, ban đầu chẳng qua nhìn thấy hắn có chút tiềm lực, coi hắn là một nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640804/chuong-431.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.