Máu của Long Thần, Thần Cách Thời Gian, tinh hạch của Cự Long và con người, một bộ thần hệ thống với cô bé mà nói là một chuyện không tương xứng.
Tiểu Đới An Na không bị Thần Cách phản phệ mà chết, mà chỉ là bị bệnh, đây đã là điều vạn hạnh.
Hai mắt nhắm chặt, gương mặt nhỏ một màu tím xanh, Đới An Na cả người run lập cập nằm sấp trên cánh tay của Sở Thiên, xem ra rất đáng thương, hơn nữa bệnh tình của cô bé khiến người làm cha nuôi như Sở Thiên cũng phải nhíu mày.
Tay Sở Thiên thuận theo cổ họng của Đới An Na, vuốt thẳng xuống dưới, kiểm tra mấy lần đường tiêu hóa thức ăn, thử tìm ra chứng cứ Thần Cách Thời Gian vẫn chưa bị dung hợp, "Tẩu tẩu, Đới An Na sau khi ăn viên ngọc thạch đó, ngươi có nghĩ cách lấy viên ngọc thạch đó ra không?"
Xích Diễm vẫn đang khóc thút thít, nghe thấy Sở Thiên hỏi, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Sở Thiên rồi thấp giọng nói: "Ta đã thử qua, lúc đó ta dùng ma pháp giúp con ta kiểm tra khắp lượt cơ thể, nhưng… Nhưng viên ngọc thạch đó như đã biến mất, ta thực không thể tìm được."
Lẽ nào thần cách đã dung hợp với đứa trẻ này? Đôi mày của Sở Thiên nhíu chặt lại, trong lòng không biết là nên khóc hay nên cười?
Cười vì, nếu như Đới An Na quả thực dung hợp với thần cách, vậy hắn lại có thêm một cô con gái nuôi là một Thượng Vị Thần Thời Gian trong tương lại, còn khóc vì, Đới An Na tuyệt đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640736/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.