Chính lúc Sở Thiên đang xông về hướng Ưng Bức, chuẩn bị bắt nó về nghiên cứu, Khách Thu Sa và Tiểu Sở Viêm lại đang ở một nơi nào đó trên đại lục chảy nước miếng.
Đây là một thôn trang nhỏ, chỉ có thưa thớt hơn trăm hộ nông phu, phần lớn đều là nhà vách đất, có điều chính giữa thôn lại có một trang viên nhỏ hai tầng được lợp bằng ngói lưu ly. Đây là nhà của đại thần đã cáo lão hồi hương.
Lúc này trên bức tường trắng muốt, không biết từ lúc nào đã mọc thêm một sợi cây mây to dài, cong cong thò vươn lên bên ngoài cửa sổ của tầng hai, trên cây mây có ba thân ảnh đang lén lút thập thò trèo lên.
"Mỹ nữ a, đang tắm!" Tiểu Sở Viêm úp sấp trên cửa sổ, từng giọt nước miếng ở miệng rơi xuống đầu của Cát Nặc Bỉ Lợi. Mạt Khắc ở một bên nhìn thấy cũng phải thầm buồn cười.
"Ông chủ nhỏ, để huynh đệ ta xem thử!" Cây mây phân ra một nhánh cây khác, vươn tới bên cửa sổ, sau đó biến thành một đầu gấu trúc béo tròn, cũng chảy nước miếng, Tiểu Hùng Miêu cọ vào khuôn mặt nhỏ của Tiểu Sở Viêm, "Ông chủ nhỏ, huynh đệ chúng ta đã từng cùng uống rượu, cùng nhìn trộm mỹ nữ tắm. Cũng được coi là có giao tình rồi, nếu như ông chủ muốn thu thập ta, ngươi phải giúp ta gánh vác đấy."
"Hảo huynh đệ! Nói nghĩa khí!" Tiểu Sở Viêm quệt nước miếng trên miệng, sau đó nước miếng lại rơi tỏng xuống người của Cát Nặc Bỉ Lợi, cười khanh khách nói: "Sau này ta bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640735/chuong-362.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.