Sở Thiên chau mày, khó chịu nói: "Ai hét đấy? không biết Sắt Lâm Na cần nghỉ ngơi sao?"
"Gâu gâu!" Tiểu Bạch cúi đầu ngượng ngịu.
Sắt Lâm Na cười giải thích: "Chàng quên rồi à? Trên đảo chúng ta còn giam cầm một Lan Nguyệt Thú mà!"
"Nàng nói đến Cách Lạp Tư?" Sở Thiên nghĩ một lúc lâu mới nhớ ra Lan Nguyệt Thú tự xưng quý tộc đó, "Hắn vẫn ở trên đảo sao? Sao gia tộc hắn còn chưa đến chuộc hắn về?"
"Đừng nhắc đến Lai Ân Cáp Đặc nữa!" Chu Lệ Á cười gượng, "Cả nhà chúng giờ đang ở trên đảo chúng ta này!"
"Tất cả đều ở đây?" Sở Thiên ngẩn ra.
Lần trước Sở Thiên vì an toàn nên giảm thiểu liên lạc với nhà, vì thế nên không biết chuyện này.
"Không những Cách Lạp Tư và năm tỷ tỷ của hắn ở đây, mà phụ thân hắn Thác Mã Tư – Thánh - Lai Ân Cáp Đặc cũng đến rồi!" Chu Lệ Á tức giận nói: "Chúng nói muốn đàm phán với chàng về việc chuộc Cách Lạp Tư. Nhưng chàng không có nhà, thế là chúng đều lì ra đấy không chịu đi, còn đòi chúng ta dùng lễ nghi quý tộc tiếp đón chúng!"
"Không phải chúng đến để kiếm miếng ăn đấy chứ?" Sở Thiên nói.
"Thiếp thấy chúng rất giống như vậy!" Sắt Lâm Na cười, "Mấy ngày đầu thiếp dùng tiêu chuẩn đế quốc Công Tước tiếp đãi chúng, ai ngờ cả nhà chúng cứ như chưa từng nhìn thấy thức ăn ngon! Nực cười nhất là Tiên Đế - Lai Ân Cáp Đặc lại bị phụ thân phạt một trận vì tội liếm đĩa!"
"Khốn kiếp, kiếm miếng ăn trên địa bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640689/chuong-316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.