Hồng Nguyệt Thành bị A Mạt Kỳ một chân đá vào địa ngục, Hải Vương Biển Cấm cũng đi theo đó. A Cổ Lạp Sơn vẫn không có tin tức gì, hơn nữa phong ba vẫn chưa kết thúc. Quan hệ của thành Hoàng Kim và đảo Bố Lôi Trạch về bề ngoài vẫn rất tốt, vì thế thế lực của các cao thủ trên đại lục cũng không có gì đe dọa đối với Sở Thiên.
Do đó, Sở đại thiếu gia rất đường hoàng bay trở về đảo Bố Lôi Trạch, suốt dọc đường bay qua không phận của mười mấy quốc gia mà đến một câu chào hỏi cũng không có.
Lúc này còn cách ngày tiểu thiếu gia ra đời ba tháng nữa, cũng có nghĩa là mấy người Sở Thiên đã ở ngoài chu du bốn tháng rồi.
Tính cả thời gian ở Thánh Sơn và thời gian giải quyết những chuyện lặt vặt thì lúc này đã là một năm sau trận chiến Thiên Hải, Sở Thiên cũng đã ở cái thế giới này sáu năm rồi.
Một năm cũng đủ để xảy ra rất nhiều chuyện rồi, dù là sự tranh bá đại lục phức tạp nhất cũng để lộ ra một số điều mới.
Thiên Hải Quốc, à, phải gọi là Thiên Hải quận của đế quốc Khải Tát, dưới sự quản lý của Lôi Cát đang phơi phới đi lên. Có sự hậu thuẫn của Vong Linh Thánh Kỵ Sĩ, bản chất gian thương của vị công tử đào hoa Lôi Cát này đã được phát huy triệt để: kẻ chống đối, sau khi tịch thu tài sản, giết! Kẻ phục tùng, cho ăn Mã Lệ Liên, sau khi chết do chất độc phát tác thì tịch thu tài sản! Đương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640688/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.