Ngày hôm sau, Sở Thiên gặp "sư huynh đệ" của mình.
Như Sử Mật Tư đã nói, học trò của Ba Đế loại người nào cũng có. Thiên tài, ngốc tử, người già, trẻ con, thậm chí cả thiểu năng cũng có! Nếu đơn thuần nhìn từ góc độ thầy giáo – học sinh thì Ba Đế quả thật có thể xứng với Khổng Tử, giáo dục cho tất cả mọi người, không phân biệt giai cấp, địa vị, tài năng.
"Các vị, đây là đệ tử ta mới thu nhận, Phất Lạp Địch Nặc!" Ba Đế giới thiệu, rồi dặn dò Bố Lãng chỉ dẫn cho Sở Thiên.
Người đầu tiên được giới thiệu là một người trung niên nhìn rất kiêu ngạo. Rõ ràng đã ở đây rất lâu rồi, ngay Phất Lạp Địch Nặc là ai cũng không biết, chỉ gật đầu với Sở Thiên một cái coi như đã chào hỏi.
Sở Thiên cũng không tức giận, kéo A Mạt Kỳ lại gần, cười: "Đây là ma sủng của ta, A Mạt Kỳ. Nào, hai người bắt tay một cái cho thân thiết!"
Người đó không muốn đưa tay ra, chỉ chạm vào tay A Mạt Kỳ một cái. Sở Thiên cười hài lòng.
Khi đến chỗ người thứ hai, A Mạt Kỳ ghé sát tai Sở Thiên nói nhỏ: "Ông chủ, người này không có gì khác lạ!"
Đi một vòng, Sở Thiên gặp hơn một trăm người, với ai A Mạt Kỳ cũng kiểm tra một lượt, kết quả tất cả đều là người bình thường!"
Cuối cùng, Ba Đế dẫn hai người đến trước mặt Sở Thiên, trong đó có một người Sở Thiên biết, chính là cố nhân - Liên Thành.
"Điện hạ, đây là đại đệ tử của ta, Liên Thành!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640680/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.