Lời nói vừa dứt, một dáng người mặc đồ trắng từ từ hạ xuống trước mặt Sở Thiên. Mái tóc dài, gương mặt thanh tú, khí chất tiêu diêu của thần tiên. Nếu không phải có ánh mắt sắc cạnh kia thì Sở Thiên đã ngỡ đây là một thi nhân chứ không phải nhân loại đệ nhất cao thủ!
Bố Lãng tiến lên một bước giới thiệu, "Điện hạ, đây chính là chủ nhân của ta, Hồng Nguyệt Thành Ba Đế!"
"Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh linh thiêng!" Sở Thiên đã quá quen với việc ra vẻ Thần Côn, mặt không đỏ mà ca ngợi: "Ba Đế tiên sinh uy trấn đại lục, một thanh kiếm Hồng Nguyệt thiên hạ vô song! Hồng Nguyệt Thành đã là nơi tất cả con người tôn thờ! Được gặp tiên sinh, tiểu vương thật là có phúc ba đời!"
Ba Đế cười nhưng không đáp, Bố Lãng thì thần sắc quái lạ. Danh tiếng hiện nay của Bố Lôi Trạch không hề thua kém Hồng Nguyệt Thành nhưng cách chào hỏi của Sở Thiên hình như đang tự hạ thấp thân phận!
Càng khó tin hơn là Sở Thiên chọn cho mình cách xưng "tiểu vương", dùng tước vị quý tộc chứ không dùng điện hạ. Ý tứ bên trong thì càng đáng để suy nghĩ.
Phải biết là mọi quý tộc là con người trên đại lục đều thấp hơn Ba Đế một bậc, vì hắn là thánh nhân trăm quốc gia tôn thờ!
Tự thấp mình thì nhất định có yêu cầu gì đấy! Ba Đế đã sống mấy trăm năm nay tất nhiên hiểu cái đạo lý đó. Vì thế hắn chậm rãi từ tốn khum tay trước ngực, dùng lễ nghi quý tộc nói: "Hầu Tước của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640679/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.