Phía sau núi có một rừng cây nhỏ, sâu bên trong là thâm sơn rừng già, nghe nói ở đó là nơi sinh sống của mấy loài thú quái dị, á thú nhân đều không dám đi vào, cho nên chỉ đi đến địa phận rừng cây nhỏ phía trước hái rau dại, hái măng và nấm, mấy đứa trẻ cũng hay đến đây nhặt cành khô về nhà nhóm lửa.
Lúc Văn Quý và Hạ Hoa đến nơi thì trong rừng cũng có nhiều người đã đến đó, trong đó còn có tiểu Văn Hổ trong đó, hắn ôm một đống củi lớn đi về phía Văn Quý, khuôn mặt trắng hồng, nhìn Văn Quý lại càng đỏ như quả táo, nhỏ giọng hỏi Văn Quý: “Văn ca ca cũng tới hái rau sao?”
Văn Quý xoa xoa đầu của đứa bé, cười gật đầu. Văn Hổ liền đưa cho Văn Quý một cái túi nhỏ: “Văn ca ca, anh dùng cái này để đựng rau, ở chỗ bên kia còn có nấm với mấy loại thực vật, còn có hồng quả nữa, em dẫn anh đi qua đó, ban nãy em cũng nhặt được rất nhiều củi đốt, lát trở về em cho anh phân nửa…”
Văn Quý an tĩnh cười nghe Văn Hổ líu ríu nói chuyện, nhìn thấy sắc mặt Hạ Hoa như sắp nổi bão, liền gật đầu tức tốc kéo Văn Hổ đi đến chỗ kiếm đồ ăn.
Hạ Hoa vừa bực mình vừa buồn cười nhìn thằng con nhà mình trước mặt Văn Quý xun xoe, hiến ân cần, đem người làm mẹ như hắn quăng sang một bên, mà thằng nhóc này chỉ mới có sáu tuổi…(Tuổi nhỏ háo sắc:v)
Văn Quý đi đến chỗ cây hồng quả mà Văn Hổ nói, hóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-dien-vien-phong-tinh/253038/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.