Edit: phuong_bchii
________________
Bành Vân và Kỷ Tình Tình cứ như vậy ở bên nhau.
Nói là "ở bên nhau", cũng không phải rất thỏa đáng, Bành Vân không nhắc lại chuyện "sau này", có lẽ nàng cũng cảm thấy, bất luận là Kỷ Tình Tình ở lại, hay là nàng đi theo vào thành phố, đều không quá thực tế.
Nàng là một người rất lười nhác, trước kia theo chị em đi chợ bán sỉ trong thành phố mua quần áo, các nàng chen chúc trên xe buýt, giống như bị dán bánh bột ngô một đường không khỏi tức giận.
Người trong thành phố nhiều như vậy, khi đó nàng thậm chí khoa trương nghĩ, người trên một chiếc xe buýt, e là còn nhiều hơn người một trấn nhỏ.
Trấn nhỏ cũng có xe buýt, chỉ có một chiếc, gọi là xe số 2, không có cột mốc đường và ghế ngồi tạo thành trạm cố định, mà là mỗi khi đến một nơi quen thuộc, người trên xe liền tự động hô "Có xuống". "Trường tiểu học số 2 có xuống", "Đồ vặt A Vân có xuống ", "Quảng trường Thiên Cần có xuống".
Chiếc xe này chỉ cần vẫy tay là có thể dừng, bất luận lúc nào đi lên cũng có chỗ ngồi.
Lần đó các nàng còn đi tàu điện ngầm, trạm tàu điện ngầm xây rất cao cấp, những trạm kiểm soát này, so với tổng bộ của điệp viên trong phim cũng không kém nhiều lắm, lúc Bành Vân đi qua đều phải đưa mông về phía trước, sợ bị kẹp. Năm ấy tàu điện ngầm là vé thông hành, chỉ có hai đồng, các nàng ngồi từ tuyến số 1 đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3643889/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.