Edit: phuong_bchii
________________
"...... Em viết dã như vậy, Tô Xướng nhà em có biết không?"
Bành Hướng Chi khiếp sợ, rất lâu sau vẫn chưa lấy lại được tinh thần.
"E hèm, sáng tác, hơn nữa, em tham khảo tiêu chuẩn của chị." Vu Chu vừa ăn mì vừa nói.
Lúc này Tô Xướng vẫn chưa trở về, cô nàng đói bụng, nấu bát mì, vừa mới ăn chưa tới năm phút, Bành Hướng Chi đã gọi tới, nói muốn cùng cô nàng tham khảo thảo luận thiết lập nhân vật và cốt truyện.
Tình huống chân thật là, Bành Hướng Chi cảm thấy, phải làm cho người ta nhìn chằm chằm nàng và Kỷ Tiểu Chanh Tử, nếu không áng văn này phải xem đến khi nào.
Vu Chu Chu, liền trở thành người đáng thương trời chọn này.
"Cái gì gọi là tham khảo tiêu chuẩn của tôi, tôi ở trong lòng em là tiêu chuẩn gì vậy?" Bành Hướng Chi sờ mũi, chột dạ liếc mắt nhìn Kỷ Minh Tranh.
"Nói thật sao?" Vu Chu yếu ớt hỏi.
"Ừ hừ."
"Chị ở trong lòng em, không có chừng mực."
"Đệch."
Bành Hướng Chi còn muốn nói tiếp, đã thấy bên cạnh duỗi tới một đầu ngón tay, ấn nút tắt tiếng, Kỷ Minh Tranh trong trẻo cách lớp mắt kính nhìn nàng: "Sao em ấy biết, dạy mình?"
Giọng nói rất nhẹ, vừa lạnh vừa mềm, nghe không ra hỉ nộ.
"Oan uổng quá đại nhân," Bành Hướng Chi vội vàng phủi sạch, "Mình khẳng định chưa từng nói qua, loại chuyện này mình không thể nào lấy ra nhiều chuyện."
Nàng nói đến mức đầu lưỡi thắt lại, đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3643585/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.