Edit: phuong_bchii
________________
Kỷ Minh Tranh quả nhiên bị cảm lạnh, sau khi trở về thì hắt xì liên tục, cũng lên cơn sốt nhẹ, Bành Hướng Chi đương nhiên buông tâm tư làm đầu bếp xuống trước, đút thuốc cho cô uống xong, bản thân cũng tắm rửa một cái, lên giường nằm cùng cô sớm.
Hai người nhàn hạ nói chuyện, Bành Hướng Chi đắp chăn cho cô, bỗng nhiên có chút hoảng hốt.
Mấy tiếng trước mình còn ngâm nga bài hát kho thịt cho Kỷ Minh Tranh, mấy giờ sau hai người nằm ôm nhau, khúc nhạc đệm này dường như phát sinh đến kinh thiên động địa, nàng thậm chí còn cảm thấy, muốn tổn thương đến gân cốt tình yêu của mình, nhưng nó giải quyết nhanh chóng như thế, hình như lại chưa từng thật sự tới.
Ngoại trừ Tranh Tử ở một bên còn hắt xì, ngoại trừ chính mình khóc đến choáng váng đầu óc, giống như là ngủ say.
"Lần này, cậu cũng chủ động thẳng thắn nói ra khuyết điểm lớn nhất, phải không?" Bành Hướng Chi xoa lỗ tai Kỷ Minh Tranh.
"Đúng vậy."
"Vậy mình thật sự cảm thấy cậu không hoàn hảo, mình thật sự muốn 'dạy dỗ' cậu một chút," giống như đạo diễn dạy dỗ diễn viên, Bành Hướng Chi cho tới bây giờ đều là đạo diễn lớn, mạnh mẽ vang dội các loại kia. Suy nghĩ một chút, nàng lại bổ sung một câu, "Hai ta học tập lẫn nhau, ưu điểm của cậu không ít, nhưng ưu điểm của mình cũng rất nhiều."
Kỷ Minh Tranh cười: "Được."
"Có điều mình rất tò mò, thật ra loại chuyện này, nếu như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3629344/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.