Edit: phuong_bchii
________________
Nghe được tiếng đóng cửa, như tỉnh mộng bình thường phục hồi tinh thần lại, không chấp nhận được cô tự hỏi, bản năng liền đuổi theo ra cửa.
Thang máy một cái lên một cái xuống, Bành Hướng Chi đi thang máy đã sắp đến tầng thấp, Kỷ Minh Tranh ấn thang máy xuống, ngay cả mấy giây cũng khó có thể chờ.
Đến cửa chính, nhưng không có bóng dáng Bành Hướng Chi, đi một vòng trong vườn hoa, cũng không có, Kỷ Minh Tranh bước nhanh hơn ra khỏi khu chung cư, ra đường nhìn quanh bốn phía, tầm mắt đong đưa, vẫn không bắt được Bành Hướng Chi.
Cô đứng ở cửa, bắt đầu gọi điện thoại, không trả lời.
Con phố gần khu chung cư này là đường nhỏ, rất yên tĩnh, ban đêm xe cộ cũng không nhiều, rất nhiều cơ cấu huấn luyện các loại cửa hàng đã sớm đóng cửa, chỉ còn mấy cửa hàng tiện lợi 24 giờ còn sáng đèn, tốp năm tốp ba người đi đường giống như ngẫu nhiên tô điểm, vùi ở trong màn đêm, đi lại cũng rất yên tĩnh.
Chỉ sợ Kỷ Minh Tranh là người hoảng hốt nhất trên đường phố, cho dù cô trông bình tĩnh nhất.
Nhà thuê của Bành Hướng Chi đã trả lại, đêm hôm khuya khoắt, nàng còn có thể đi đâu, nàng còn có một chút tiền, có thể đặt khách sạn, nhưng chỉ sợ nàng không muốn đặt, thất hồn lạc phách tùy tiện ở nơi nào qua một đêm, mùa đông Giang Thành sẽ ăn thịt người, nàng ở bên ngoài một lát khẳng định sẽ không chịu nổi.
Về phần những thứ khác,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3629343/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.