Edit: phuong_bchii
________________
Trở lại vào trong nhà, Kỷ Minh Tranh vẫn đang rửa chén, Bành Hướng Chi sắc mặt thoải mái đi vào, ôm lấy cô từ phía sau: "Nghĩ gì vậy, chỉ xả nước, cũng không rửa chén."
Kỷ Minh Tranh nói: "Còn tưởng cậu lại đi rồi chứ."
"Mình vừa mới ra ngoài tính toán kho bạc nhỏ của mình, mình định dọn về, được không?" Bành Hướng Chi lướt qua cô, đưa tay cầm lấy đĩa và dẻ rửa chén, ôm cô chà rửa.
Hai má hơi cọ Kỷ Minh Tranh, tựa như đậu hũ non, cực kỳ thoải mái.
"Tại sao lại muốn dọn về?" Kỷ Minh Tranh chậm rãi hỏi.
"Cậu ăn không quen hộp nhựa, vậy có cái chiêu gì, vả lại vừa rồi không phải mình nói mình tính tiền của mình sao, vừa hay lúc này cũng mình không có gì để sống, mình đầu tư phòng khám của cậu nhé, nhưng nhà mình bên kia không thuê nữa, tiết kiệm được chút nào hay chút đó, cậu thấy thế nào?" Bành Hướng Chi rửa xong cái đĩa trong tay, Kỷ Minh Tranh giơ tay lên, đặt vào tủ đựng chén.
Chờ cô đặt xong, xoay người lại, thoáng dãn ra khoảng cách với Bành Hướng Chi: "Cậu cảm thấy, bây giờ là thời cơ tốt để ở chung sao?"
Đồng tử của cô rất đen, giống như báu vật hiếm có, phát ra vầng sáng tối: "Trạng thái hiện tại của mình không tốt lắm, cũng không có cách nào chăm sóc tốt cho cậu."
Giọng nói vẫn giống như năm đó cô xuất thế ngang trời trong lỗ tai người khác, mang theo cảm giác nhu nhược không được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3624986/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.