Edit: phuong_bchii
________________
Đồ ăn rất nhanh đã được giao đến, Bành Hướng Chi mở ra cho cô, Kỷ Minh Tranh đi ra nhưng không động đậy.
"Sao thế?" Bành Hướng Chi liếc nhìn cô.
"Ngày hôm qua cũng như vậy, vừa nhìn thấy hộp nhựa là buồn nôn." Kỷ Minh Tranh mím môi.
Bành Hướng Chi bất đắc dĩ, đi phòng bếp rửa cho cô mấy cái bát đĩa, tỉ mỉ xếp chúng ra, lại lần lượt đặt lên bàn ăn.
Kỷ Tiểu Tranh Tử rất hài lòng, vùi đầu ăn uống giống như đang tiến hành nghiên cứu học thuật về mỹ vị.
Bành Hướng Chi nhìn cô, lại đau lòng, cổ tay nhỏ này, nhỏ đến mức giống như chưa từng ăn qua mấy bữa cơm, lại một trận đau xót, hỏi cô: "Việc này ba mẹ cậu có biết không?"
"Không biết."
"Vậy, chính là, cũng không giấu được bao lâu?" Bành Hướng Chi cắn môi dưới, cảm thấy thật sự rất khó giải quyết.
"Nếu không giấu được, mình sẽ nói chuyện với bà ấy." Kỷ Minh Tranh thở dài, đột nhiên hỏi, "Khi nào cậu về?"
"Hả?"
"Mình không sao, cơm cũng ăn rồi, chờ chút sức lực mình hồi phục một chút sẽ rửa chén sau." Ngủ lâu, gân cốt của cô hơi đau nhức.
"Mình, cái đó......" Cô như vậy, Bành Hướng Chi yên tâm sao được.
Cho tới bây giờ cô vẫn chưa lấy lại tinh thần, Kỷ Minh Tranh không đi làm, mất việc, biên chế bệnh viện top 3, cũng mất nốt.
Vẫn là bởi vì chính mình. Không khác gì trời sập gần một nửa.
Nàng muốn nói gì đó, lại thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3624985/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.