Edit: phuong_bchii
________________
Gần giữa trưa, Kỷ Minh Tranh từ phòng vệ sinh đi ra, đi qua cửa phòng khám, vừa lúc gặp được chủ nhiệm bưng cốc tráng men, liếc mắt nhìn vào trong phòng khám.
Ngẩng đầu nhìn thấy cô, thân thiết chào hỏi: "Tiểu Kỷ."
Chủ nhiệm chừng 50 tuổi, đầu đã hói, quanh năm cười híp mắt bưng cốc tráng men, với một dáng vẻ mọi việc không lo an dưỡng tuổi già.
"Chủ nhiệm." Kỷ Minh Tranh rất lễ phép chào hỏi.
"Đúng lúc, trong phòng tôi hết nước, lên phòng em rót một ít." Chủ nhiệm không khách sáo đi vào.
"Để em ạ." Kỷ Minh Tranh nhận lấy cốc tráng men, khom lưng đi lấy nước.
Chủ nhiệm đứng trước bàn, nhìn giao diện hệ thống máy tính của cô, lại liếc nhìn laptop của cô: "Tiểu Kỷ à."
"Dạ?" Kỷ Minh Tranh đậy cái cốc lại, đưa cho ông ấy.
"Chuyện trong nhà em, xử lý xong chưa?" Chủ nhiệm bưng cốc, nhấc nắp lên, nhẹ nhàng gạt nước trà.
Kỷ Minh Tranh suy nghĩ một chút: "Xử lý xong rồi ạ."
"Em đến bệnh viện đã lâu, còn chưa từng xin nghỉ phép, khóa huấn luyện lần này còn chưa học xong đã vội vàng chạy về, trong nhà nhất định có chuyện rất quan trọng, nếu có khó khăn, cứ việc mở miệng với khoa."
Chủ nhiệm uống một ngụm trà, quá nóng, lại thổi hai cái.
"Cảm ơn chủ nhiệm." Mắt Kỷ Minh Tranh rũ xuống, tay chống bên cạnh bàn, không nói nhiều.
"Lần huấn luyện này, bệnh viện Bắc Thành đặc biệt gọi điện thoại nói về tình huống của em, vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3616756/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.