Edit: phuong_bchii
________________
Kỷ Minh Tranh cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt như đang vuốt ve.
Nàng lại đỏ mặt, biểu hiện thì rút lui nhưng ánh mắt lại đang tấn công.
Bành Hướng Chi dời ánh mắt đi, chờ đợi cô đáp lại, lại nghe môi cô khẽ nhếch, nói một câu ngoài dự liệu: "Đã là thời đại nào rồi?"
"Hả?"
Kỷ Minh Tranh vuốt ve vai nàng hai cái, sau đó buông nàng ra, ngồi dậy, dựa vào đầu giường, cũng ý bảo Bành Hướng Chi ngồi đối mặt với cô, ở sau lưng lót cho nàng hai cái gối.
Kiên nhẫn chờ Bành Hướng Chi dựa vào thoải mái, cô mới mở miệng: "Bây giờ cậu cần tôi an ủi cậu trước sao? Nếu cần, tôi sẽ nói tiếp chủ đề tiếp theo."
Rất kỳ diệu, phương thức của người này là như vậy, chẳng giống với những người vỗ lưng Bành Hướng Chi thay nàng chửi ầm lên chút nào.
Nhưng cô đáp lại, thường xuyên làm cho Bành Hướng Chi cảm thấy cao cấp, ví dụ như hiện tại, được đối xử như vậy, nàng sẽ rất khó đau lòng nữa. Bành Hướng Chi có chút hoang mang với phản ứng của mình, không phải là bị bộ lọc bằng cấp PUA chứ?
"Cậu nói trước đi." Bành Hướng Chi sờ sờ mũi, hốc mắt còn ươn ướt.
Kỷ Minh Tranh trấn an cười cười, Bành Hướng Chi hoảng hốt nhớ lại, hình như là nụ cười đầu tiên của cô tối nay.
Cô ngồi trong bóng tối với mái tóc đen nhánh, giống như cổ mộ tiên nhân, giọng nói còn giống hơn cả khuôn mặt: "Thực ra đôi khi, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3563060/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.