Edit: phuong_bchii
________________
Bành Hướng Chi đơ ra ba giây, vươn ngón trỏ ra khoa tay múa chân qua lại giữa Kỷ Minh Tranh và mình: "Cậu là 1, tôi là 0, không phải sao? Lét biên 0 nên gọi 1 là chồng đúng không?"
"Chẳng lẽ đều gọi là vợ hả?" Cẩn thận nhớ lại hai cặp Tô Chu và Vãn Tiều, ừm...... Bọn họ cũng không gọi nhau là vợ chồng.
"Tôi phải thừa nhận, nghiên cứu của tôi về lesbian không thấu đáo lắm." Bành Hướng Chi điềm tĩnh lắc đầu.
Kỷ Minh Tranh đứng bên cạnh xe nhìn nàng: "Tại sao tôi là 1, cậu là 0?"
Bành Hướng Chi cười khinh miệt, nâng tay trái lên, đặt lên cằm gợn sóng nhấp nhô, móng tay kiểu Pháp lấp lánh: "Không phải là linh cảm tôi cho cậu sao?"
"Tôi công cậu, cậu cũng chịu nổi." Tay làm hình hoa lan, lật qua lật lại ở trước mặt Kỷ Minh Tranh.
Đỏ mặt, quả nhiên đỏ mặt, ái chà, tiến sĩ Tiểu Kỷ lại đỏ mặt rồi.
Bành Hướng Chi cảm thấy thú vị, chọc chọc bả vai cô: "Chồng, sao chồng không nói lời nào?"
"Nói gì đi chồng."
Kỷ Minh Tranh không để ý đến nàng, đi đến một bên ghế lái, mở cửa lên xe.
Bành Hướng Chi tình ý kéo dài đỡ lấy cửa xe, vô cùng vui vẻ lướt mạng: "Chồng nói một câu đi."
Cười "hi hi", tao nhã ngồi vào trong xe, từ kính chiếu hậu nhìn mặt mình đầy sắc xuân: "Cậu có thấy, có đôi khi tôi bị hơi lãng không?"
Vốn tưởng Kỷ Minh Tranh sẽ không nói, nhưng thấy cô vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3545192/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.