Edit: phuong_bchii
________________
Người đàn ông xem mắt họ Trần, tên là Trần Lập Bân, cái tên hào hoa phong nhã, rất dễ làm cho người ta có ấn tượng tốt từ lần gặp đầu tiên, chọn nơi cũng rất có gu, món ăn Trung Quốc kiểu mới, không dầu mỡ, hình thức lớn hơn nội dung.
Kết cấu bố trí giống như quán cà phê, khăn trải bàn thuần trắng phối với ghế dài màu xám nhạt, thanh lịch tươi mát, mà Trần Lập Bân đặt vị trí gần cửa sổ, bây giờ còn có một chút ánh chiều tà, đến ban đêm sẽ có thể nhìn thấy cây trúc xanh được dây đèn quấn quanh sân.
Bình quân đầu người cao, lại ở trong ngõ nhỏ, toàn bộ người trong nhà hàng không nhiều lắm, hơn phân nửa đều là đi hẹn hò hai người.
Người duy nhất lạc đàn chính là Bành Hướng Chi, ngồi vào một góc có thể nhìn thấy Kỷ Minh Tranh, bắt chéo chân cà lơ phất phơ, tóc xoăn dài vén đến sau gáy.
Đến cũng đến rồi, nàng cũng không biết tại sao mình phải trốn ở một bên như này, nhưng trên TV bạn thân hỗ trợ tham mưu đều là như vậy mà, tốt nhất còn phải cầm báo, đeo kính râm lén lút nhìn.
Kỷ Minh Tranh liếc nhìn nàng một cái, môi cong như không cong.
Bành Hướng Chi đột nhiên cảm nhận được ma lực thần kỳ của trang điểm, ví dụ như Kỷ Minh Tranh của Thiên Ngoại Phi Tiên lúc trước, nếu làm vẻ mặt như vậy, chỉ có thể đại biểu cho cô cười rất nhẹ nhàng, mà hiện tại tô lên thỏi đỏ thẫm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/deu-thoi-dai-nao-roi/3543240/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.