Cách hơn bốn mươi phút sau Dịch Tự mới gọi điện tới lần nữa, khi đó Tô Dã Nghi đã sớm hoàn thành công việc, nhìn chằm chằm điện thoại di động cũng đã hơn mười phút.
Đi thang máy xuống lầu, tới đại sảnh của cao ốc, khí lạnh đập vào mặt rất nhanh. Tô Dã Nghi không nhịn được run run một câu “Thật là lạnh”, sau đó quấn khăn quàng cổ thật chặt, xa xa nhìn thấy bóng dáng thon dài của Dịch Tự đứng ở cửa. Cô đeo bao tay và đội mũ lên, bước chân nhanh hơn đi về phía anh.
Ra khỏi cao ốc mới phát hiện, dưới ánh đèn đường mờ nhạt chiếu xuống, mặt đường trống trải đã kết một tầng băng trắng, Tô Dã Nghi lạnh đến phát run, đi tới bên cạnh Dịch Tự hỏi: “Sao lại đóng băng?”
Dịch Tự dường như vừa lấy lại tinh thần, khẽ nghiêng đầu nhìn cô một cái, nói: “Hơn chín giờ có một trận mưa nhỏ.” Lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm tối đen, nói tiếp: “Tuyết sắp rơi.”
“Tuyết rơi?” Tô Dã Nghi hưng phấn, “Anh nói là, đêm nay tuyết sẽ rơi sao?”
Dịch Tự không trả lời câu hỏi của cô, cất bước đi về phía trước: “Đi thôi.”
Tô Dã Nghi nhanh chân đuổi theo.
Nhiệt độ quá thấp, Tô Dã Nghi lạnh phải hít mũi một cái, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, liền hỏi: “Anh đỡ ho khan chưa?”
Nghe được câu hỏi này, nét mặt của Dịch Tự giãn ra, nói: “Cũng đỡ hơn rồi.” Dừng một chút, lại bổ sung thêm một câu, “Cám ơn thuốc của cô.”
Tô Dã Nghi khoát tay áo, hào phóng nói: “Không cần khách sáo như thế,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/83414/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.