Những ngày cuối năm trôi qua vô cùng nhanh. Khoảng thời gian gần đây Hàn Kha rất ít khi lộ mặt, khó có một lần tham gia hội nghị thường kỳ, vậy mà lại giữ một mình Tô Dã Nghi ở lại.
Tô Dã Nghi đứng ở trong phòng làm việc của anh, vô cùng kính cẩn nhìn Tổng giám Hàn của cô, tâm tư đã tính rời đi, lúc này cô đang tự hỏi --- cuối cùng thì cô đã làm sai chuyện gì đáng để bị giữ lại một mình?
Hàn Kha cười là chuyện không bình thường. Dùng lời của Chúc Lỵ mà nói thì là: “Hàn lão đại cười một tiếng, chuyện tốt sẽ đều chạy mất.”
Hiện tại Hàn Kha phía đối diện mỉm cười với Tô Dã Nghi.
Phải nhận nụ cười này, trong lòng Tô Dã Nghi cực kỳ thận trọng, hồi lâu mới phun ra một câu: “Tìm tôi, có chuyện gì sao?”
Hàn Kha gật đầu: “Cuối năm bận rộn, cơ hội biểu hiện rất nhiều. Tôi biết rõ, khoảng thời gian trước Triệu Duyệt vào làm trong tổ các cô, đoạt mất bảng tên được chuyển thành nhân viên chính thức của cô, trong lòng cô có rất nhiều lời oán hận…”
Tô Dã Nghi cướp lời: “Tôi không có lời oán hận.”
“Cô xem cô xem, nói cũng không để cho tôi nói xong, còn bảo là không có lời oán hận?”
Tô Dã Nghi: “…”
Thấy sáng vẻ uất ức của Tô Dã Nghi, Hàn Kha lại cười lần nữa, nói tiếp: “Đang có một cơ hội tốt đấy.”
Tô Dã Nghi ngẩng đầu, mắt sáng lên: “Sao cơ?”
“Mấy ngày nữa nói với cô sau.”
“…”
“Hôm nay gọi cô tới chủ yếu là muốn nói, mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/83413/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.