Tô Dã Nghi ngồi ở ghế sau trên xe taxi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lấy hết dũng khí khỏi Dịch Tự ở hàng trước: “Tối hôm qua… Là anh đưa tôi về sao?”
Dịch Tự không quay đầu lại, hờ hững đáp lại: “Ừ.”
Tô Dã Nghi xoa ngón tay: “Vậy… Một chiếc giày khác của tôi…”
“Không biết.”
Tô Dã Nghi nghi hoặc nhìn cái gáy của Dịch Tự, trong lòng có chút buồn bực, câu hỏi của cô còn chưa hỏi xong, sao anh lại…
Sau đó lại nghĩ, có lẽ về nhà tìm tiếp có thể tìm được cũng không biết chừng.
Gió lớn ở cửa bệnh viện quận Haidian đập vào mặt, sau khi xuống xe, Tô DãNghi bị thổi làm lui về phía sau một bước, may mắn sau đó được Dịch Tựxuống xe đỡ, cô mới không ngã xuống trên đất.
Tô Dã Nghi mở miệng muốn nói “Cám ơn”, đúng lúc cơn gió mang theo cát tập kích vào trong miệng của cô, chặn lại lời nói của cô.
Dịch Tự đi phía trước cô.
Một đường sau đó, Tô Dã Nghi đều ra sức “Loại trừ” hạt cát ở trong miệng,cho đến khi Dịch Tự dừng lại ở cửa một phòng bệnh, Tô Dã Nghi mới nghingờ hỏi: “Đến rồi?”
Lúc này đi lên phía trước, đưa tay muốn gõcửa, ngay cả cánh cửa cũng chưa đụng tới, một cỗ sức lực đến từ sau gáyđột nhiên “Xách” cô trở lại. Tô Dã Nghi hoảng sợ quay đầu, con mắt mởthật lớn, thấy Dịch Tự đang nghiêng người hướng về phía cô, ánh mắt củaanh chậm rãi chuyển từ trong phòng bệnh đến trên mặt cô, khoảng cách vôcùng gần,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/2193969/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.