Tô Dã Nghi lần đầu uống đến nghiêm trọng như vậy, nghiêm trọng đến mức giống như có một người xa lạ tiến vào trong thân thể, người xa lạ kia khống chế suy nghĩ và hành động của cô.
Trong bụng không ngừng ói ra dịch chua, dịch chua này giống như một loại độc, dần dần lan ra đại não, ngay sau đó đầu của Tô Dã Nghi đau đến nổ tung, mơ hồ nhớ lại Tiếu Mạt Mạt vẫn ở bên cạnh, cô ngập ngừng mang theo tiếng khóc nức nở: “Chị Mạt Mạt, chị Mạt Mạt.”
Không có người nào trả lời cô.
Tô Dã Nghi nằm trên ghế sa lon, mí mắt rất nặng, cô dùng sức lực rất lớn muốn mở mắt, cuối cùng, mắt không mở ra, bỗng chốc không biết cái dây thần kinh nào bị nối lộn xộn, lực tai của cô lại rõ ràng, nghe thấy âm thanh quen thuộc trong phòng truyền đến ---- [Yêu] của Mạc Văn Úy.
Phía sau ghế sa lon có cây microphone, lúc trước khi Tô Dã Nghi không say đã nhét nó ở cạnh góc ghế sô pha, lúc này cô nằm, vươn tay tới gần microphone, đưa tới bên miệng, theo tiếng nhạc mơ hồ, dùng âm thanh không giống mình phát ra tiếng hát: “… Bởi vì em lại nhớ tới anh, em sợ đối mặt với chính mình, ý chí của em, tất cả đều bị cô đơn lạnh lẽo chiếm đoạt… Tất cả quá khứ sẽ không qua đi, có loại tình yêu không phải là của em…”
Giọng hát của Tô Dã Nghi rất nhẹ, Chu Nhất Nặc đã sớm nói cô thích hợp để hát bài hát của Mạc Văn Úy, quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/den-trang-ket-hop/2193968/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.