Âm thanh hầu như không thành tiếng khi chiếc tuốc vít rơi xuống tấm thảm trắng dày êm dưới chân đã phá vỡ trạng thái đờ đẫn vì sợ của nàng.
Cuối cùng Irene cũng nhớ ra là mình phải thở.
Trong bóng đêm bên dưới, các tấm lót sàn kêu cót két. Có ai đó đang di chuyển quanh nhà. Kẻ đột nhập không bật bất kỳ một cái đèn nào lên.
Trộm ư? Xem ra đó là lời giải thích hợp lý nhất. Một tên du thủ du thực nào đó trong vùng quyết định thử thời vận ở căn nhà của một phụ nữ vừa mới chết.
Nàng nghe thấy tiếng bước chân trong khu vực tiền sảnh. Dù bên dưới kia có là ai, hắn cũng không có ý giữ im lặng. Nàng thầm cầu mong điều này có nghĩa hắn không biết còn có người khác trong nhà. Nhưng nếu hắn lục tìm tiền bạc và đồ đạc quý giá, chẳng chóng thì chày hắn cũng sẽ lên tới trên này.
Nàng phải thoát ra trước khi hắn phát giác. Người ta thường bị giết khi đối đầu với bọn trộm. Đôi khi nàng cũng thắc mắc liệu có phải điều tương tự đã xảy đến với bố mẹ nàng chăng.
Nàng cố nén cơn hoảng loạn chực chờ bóp nghẹn cổ, gắng hết sức để tập trung. Lối thoát duy nhất từ tầng trên này là cầu thang, đầu kia cầu thang kết thúc lồ lộ ở khu vực phòng ăn và phòng khách. Bất cứ kẻ nào đang ở tầng dưới chắc chắn sẽ bắt gặp nàng nếu nàng cố thoát ra theo lối đó. Nàng nhận ra cây đèn pin vẫn còn đang phát sáng. Nàng cuống cuồng tắt đèn đi, để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-thao-thuc/95810/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.