Tên người thợ sửa khóa là Herb Porter.
Ông đã ngoài bảy mươi và làm nghề này dễ được gần năm mươi năm rồi. Ông hiểu biết các loại ổ khóa và chìa, ông cũng nhận ra được những sản phẩm do chính mình làm ra.
“Đúng rồi, đây là một trong những chìa tôi làm,” xem xét cẩn thận xong chiếc chìa Irene đưa ra thì ông tuyên bố. “Hàng thượng hạng. Cũng rất đắt tiền nữa. Tôi là thợ sửa khóa duy nhất trong vùng hồ làm ra những thứ này. Cô thấy chữ P be bé kèm sau đẩy là chuỗi số không? Mã của tôi đấy.”
Irene cố làm dịu mạch đập của mình lại. Nàng đã chuẩn bị tinh thần rằng kế hoạch tìm ra tay thợ sửa khóa đã cắt chiếc chìa cho Pamela có thể đâm đầu vào ngõ cụt. Giờ thì một tia hy vọng đã le lói, nên lượng adrenaline đang rần rật trào dâng trong nàng.
“Bác có nhớ người đã cho đặt làm chiếc này không ạ?” nàng hỏi, ráng ép mình phải nói bằng giọng thật bình thản, thờ ơ.
“Nhớ chứ. Là con gái của thượng nghị sĩ Webb.”
Irene bấu chặt mép quầy. “Cô ấy nói cho bác biết tên à?”
“Lúc đó thì không. Cô ấy tự gọi mình là Marjorie hay gì đẩy rồi thanh toán bằng tiền mặt. Tôi cứ nghĩ cô ấy là người đi nghỉ hè hay là nghỉ cuối tuần thôi. Nhưng sau này, sau khi cô ấy tự sát, thì tôi mới nhận ra mặt cô ấy qua báo.” Ông lắc đầu. “Đáng tiếc quá. Cô ấy mới xinh đẹp làm sao. Ăn mặc cũng đẹp nữa. Trông như có thể làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-thao-thuc/2386576/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.