Mẩu tin nhắn hiện lên trên màn hình máy tính làm Irene lạnh thấu xương tủy. Nàng hầu như có thể nghe thấy tiếng Pamela vang lên trong từng con chữ mà nàng và cô Tess đang đọc.
Irene này, nếu cậu tìm thấy những tập tin này thì chắc là kế hoạch A đã thất bại. Đây là kế hoạch B. Mà này, nếu mày không phải là Irene, thì tổ cha mày. Phần còn lại của những tập tin này đều đã được mã hóa nghiêm ngặt và sẽ tự động xáo trộn không thể cứu vãn được nếu sử dụng không đúng mật mã.
Irene ạ, nếu đây là cậu, thì cậu biết những từ phép thuật ấy.
Đây là gợi ý này: Cậu là người duy nhất trên hành tinh này ngoài tớ ra biết những từ ấy. Bí mật vĩnh cửu, nhớ chưa nào?
“Cô có nghĩ là bạn ấy đang nói thật về chuyện những tập tin sẽ bị hủy nếu em sử dụng mật mã sai không?” Irene hỏi.
Tess lo lắng nghiêng ngó màn hình. “Cô nghĩ còn tùy vào chương trình mã hóa mà bạn ấy dùng. Nhưng Phil có nói rằng ngay cả khi sử dụng hệ thống cực tốt đi nữa thì cũng chẳng thể nào xóa đi mọi dấu vết của các tập tin.”
“Nhưng chắc phải cần một chuyên gia thực thụ mới có thể phục hồi chúng lại được. Còn người bình thường hẳn sẽ không thể cứu vãn được gì hết.” Irene vờn mấy ngón tay trên bàn phím. “Này thì mã này.”
Nàng gõ vào vanilla cam.
“Có vậy thôi hả?” Tess hỏi. “Đấy là mật mã siêu bí mật đó sao?”
“Ôi, bọn em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-thao-thuc/2386564/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.