Tối hôm ấy, sau bữa ăn khuya, họ đi ra hàng hiên sau cabin và đứng đấy quan sát hồ nước. Trời đêm se lạnh và thoáng đãng, mặt trăng rải thứ ánh sáng trắng trong lạnh lẽo tỏa khắp mặt hồ tối đen.
Irene kéo cổ áo khoác lên quanh cổ mình rồi dựa vào Luke, tìm kiếm hơi ấm từ anh. Luke choàng tay qua vai nàng ôm thật chặt nàng vào mình.
“Khi người ta gắp viên đạn ra khỏi người Victor Webb, họ sẽ phát hiện ra viên đạn ấy bắn từ súng của anh, phải không?” nàng hỏi.
“Phải,” Luke đáp. Anh chẳng nói gì thêm.
“Sam có bắn phát nào từ súng của anh ta không?”
“Không.” Anh im lặng một chặp. “Nếu thế thì đấy hẳn phải là một việc cực kỳ khó khăn, nổ súng vào cha ruột của chính mình.”
“Ngay cả khi cha mình là một kẻ sát nhân khốn nạn.”
“Ngay cả là thế,” anh đồng ý.
Irene thoáng rùng mình. “Em mừng lắm khi chiều nay có anh với Sam đến, bằng không thì chắc giờ này em đã không có đây.”
“Đừng suy nghĩ về những gì có lẽ đã xảy ra em ạ. Hãy nghĩ đến những gì đã thực sự xảy ra ấy.” Nàng vòng tay qua eo anh. “Chuyện xảy ra là anh đã cứu mạng em.”
“Anh được em trợ giúp nhiều lắm chứ.” Luke cúi đầu hôn phớt qua trán nàng. “Nếu như em không nhảy ra khỏi cầu tàu xuống hồ thì...”
Nàng siết chặt vòng tay quanh anh. “Đừng suy nghĩ về những gì có lẽ đã xảy ra.”
“Thôi được, chấm dứt bàn bạc về quá khứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-thao-thuc/2386551/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.