Trợ lý bị ánh mắt của Lệ Mặc Xuyên nhìn chằm chằm đến mức vội vàng cúi đầu, run rẩy không dám nói lời nào.
Anh ta cũng không rõ tại sao Lệ Mặc Xuyên đột nhiên lại không vui, dù sao thì lão đại nhà anh ta vẫn luôn là người thất thường như vậy.
Một lúc lâu sau, Lệ Mặc Xuyên mới cười khẩy, giọng nói lạnh lùng khiến nhiệt độ trong xe vốn ấm áp bỗng chốc giảm xuống điểm đóng băng.
"Vừa rồi cậu nói gì? Bùi Minh Hàm tặng cho ai?"
Trợ lý nhìn Lệ Mặc Xuyên với vẻ mặt kỳ quái, không hiểu tại sao anh ta lại đột nhiên tức giận như vậy.
Đi theo Lệ Mặc Xuyên nhiều năm như vậy, anh ta đã sớm trở thành người tinh ranh, nghĩ đến gương mặt tuyệt sắc của Diệp Ninh Uyển, lập tức đoán ra một khả năng.
Nhưng trợ lý là người thông minh, biết chuyện gì nên nói, chuyện gì nên chôn chặt trong bụng.
Trợ lý nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
Anh ta cố gắng cười gượng, nói với Lệ Mặc Xuyên:
"Thật ra cũng bình thường... Những thứ này đều là do Bùi Minh Hàm tặng cho Diệp Ninh Uyển trong năm năm đầu tiên, lúc đó bọn họ là vị hôn phu của nhau, hơn nữa tình cảm cũng không tệ, Bùi Minh Hàm thường xuyên tặng quà nhỏ cho vị hôn thê của mình cũng là chuyện bình thường, hơn nữa đây đều là những món trang sức nhỏ, chỉ khoảng một triệu đổ lại, đối với công tử bột như Bùi Minh Hàm mà nói, đó là chuyện bình thường."
Lời nói của trợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-tan-hon-nu-hon-cua-nguoi-chong-thuc-vat-khien-toi-nghet-tho/3738623/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.