Chủ nhật, La Hạo cương quyết kéo Nghiêm Vĩnh Cận đến sân patin.
Nghiêm Vĩnh Cận biết trượt patin nhưng không có nhiều hứng thú với trò này, chưa kể còn chơi với con gái. Hắn châm một điếu thuốc, ngồi trên ghế nhựa nhìn La Hạo và Trình Vĩ đang vừa trượt patin vừa cười cười nói nói với mấy cô nàng.
“Anh trai kia ơi.” Một cô bé trong nhóm bỗng trượt đến trước mặt Nghiêm Vĩnh Cận, vịn nửa người trên lan can, chu môi ngọt ngào gọi “Xuống đây chơi cùng đi!”
“Mọi người cứ chơi đi, anh ngồi bên cạnh xem thôi.” Nghiêm Vĩnh Cận vứt thuốc lá, vặn nắp chai nước uống một hớp “Anh không thạo lắm.”
“Không sao đâu, ở đây có một bạn trượt giỏi cực, bọn em giúp anh!” Nói rồi cô kéo một thiếu nữ trông vô cùng thẹn thùng lại, cô bé đó thậm chí còn không dám nhìn hắn lấy một lần.
“Cùng chơi đê anh Nghiêm, đừng như thế chả vui gì cả, nha?” La Hạo hô lên.
“Anh họ Nghiêm à?” Cô bé bắt chuyện với hắn chớp chớp mắt “Anh tên gì?”
“Nghiêm Vĩnh Cận.”
“Tên hay ghê!” Cô bé nở nụ cười đáng yêu.
“Thế à.” Nghiêm Vĩnh Cận thật sự chẳng biết đáp sao cho phải. Tên hắn hay ấy hả? Quê chết người thì có!
“À, anh này, bạn này tên là Viên Miêu Miêu, nghe cũng rất hay đúng không?” Cô vẫn níu lấy tay cô bé nhút nhát, rất tự nhiên giúp hai người giới thiệu tên. Đáng tiếc Nghiêm Vĩnh Cận hoàn toàn chẳng tò mò cô ấy tên gì.
“Được rồi, đừng có không nể mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330432/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.