Tối đó, Nghiêm Vĩnh Cận đang phiền muộn không biết phải làm sao với cái gối của mình, Bạch Chỉ bỗng ném một chiếc gối mới sang cho hắn.
“Ý gì đấy anh bạn?” Nghiêm Vĩnh Cận phất phất chiếc gối trong tay.
Bạch Chỉ ngồi trên giường, gọng kính lớn nằm cân xứng trên sống mũi, đúng phong cách phục cổ đang được ưa chuộng nhất hiện giờ, mái tóc chạm vai được buộc lên. Nghiêm Vĩnh Cận nhìn cậu, không khỏi nảy sinh ảo giác đang chung phòng với một cô gái.
Bạch Chỉ vẫn cắm cúi ngồi làm đề đại số, đáp: “Tặng cậu.”
“Hả?” Nghiêm Vĩnh Cận còn chưa phân tích ra vấn đề.
“Làm sao, cậu không thích gối mà thích tôi lấy thân báo đáp à?” Bạch Chỉ ngẩng đầu, gạt mấy sợi tóc rũ bên tai, nở nụ cười với Nghiêm Vĩnh Cận “Cũng được, tuy cậu không phải kiểu tôi thích nhưng thỉnh thoảng đổi món cũng không tồi.”
Cậu đang nhắc tới việc Nghiêm Vĩnh Cận cứu cậu sáng nay, nhưng khi đó cậu còn nói rằng người chưa chết thì không được đòi đền đáp gì gì kia mà? Thậm chí còn đổ đồ ăn thừa vào đĩa của hắn nữa, bây giờ lại hành động cái kiểu khó hiểu thế là sao?
“Không phải… Cậu đúng là…” Nghiêm Vĩnh Cận thật sự chẳng tìm ra từ nào để hình dung Bạch Chỉ nữa.
“Tức là thế này.” Bạch Chỉ gỡ kính xuống, nói rất chân thành “Từ giờ cậu đừng tiếp tục gây sự với tôi, tôi cũng sẽ để cậu yên, chúng ta chung sống hòa bình được không? Tuy tôi là gay nhưng mà tất nhiên không phải cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-trong-truong-khong-co-ma/2330430/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.