Cuối cùng viên đạn tức giận của Đặng Minh Hiến chỉ ngoan ngoãn nằm trong băng đạn, không có can đảm ra khỏi vỏ. Nhưng lần này bắt đi cục cảnh sát, không hề chơi trò "thổi gió lớn" nữa, đổi sang dùng máy điện cơ, tấm điện lưu nhỏ kẹp lấy một chút xíu da thịt, hỏi một câu, không trả lời lập tức ấn mở chốt, xì xì xì toàn thân bị điện giật, may mà trợ lý Quan làm việc nhanh, nếu không chơi thêm hai lần nữa, chắc chắn anh phải đi tới trước mặt Thượng Đế chửi tục.
Trợ lý Quan ký qua giấy tờ ở phòng xét hỏi có cánh cửa màu xanh lam đậm đã cũ một nửa, Lục Hiển đang chậm rì rì khoác áo khoác da lên, gương mặt thẫn thờ, hoàn toàn không có biểu cảm, không hiểu sao lại khiến người ta sợ hãi, hình như anh là bệnh nhân bệnh nặng mới chạy thoát từ khoa tâm thần, mọi lúc mọi nơi muốn nổi điên.
Trợ lý Quan chuẩn bị mười phút mới dám mở miệng lên tiếng, "D ca, có thể đi rồi."
"Ừ." Anh giật giật cổ áo, gật đầu một cái. Trên mặt có vẻ hơi tái nhợt không nhìn ra tâm tình tốt hay xấu, không biết lúc anh lấy lại tinh thần, có phải là muốn ôm thuốc nổ đồng quy vu tận với chị dâu hay không, hay là nhắm mắt lại nhổ cỏ tận gốc, một viên đạn giải quyết vấn đề.
Trở lại "tổ ấm ân ái", không trì hoãn, người đi nhà trống, cô mang hết giấy chứng nhận hộ chiếu tiền mặt đi, lấy hết sổ tiết kiệm, Ôn tiểu thư theo chủ nghĩa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016960/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.