Quá trình lộng hành ngày kiếm tỷ bạc của D đại ca, tìm không ra thời gian rảnh rỗi để cùng vợ mới cưới bay qua bờ bên kia Đại Dương đi du lịch, không thể làm gì khác hơn là ngồi xe lửa nhỏ tích tích ục ục giả trang du khách lượn quanh trên đỉnh núi Thái Bình, xem mặt trời lặn trên ngọn núi cao hai trăm thước (khoảng 67m),Lục tiên sinh dám ba hoa, đây là thiên hạ đệ nhất lãng mạn.
"Ôn tiểu thư, em nhất định phải thật thật trân trọng anh."
Ôn Ngọc quay đầu đi, một lần nữa né tránh đôi môi bắt đầu áp sát của anh, không kiên nhẫn nói: "Em thấy em càng nên kéo anh đi chợ bán đồ cũ, trả xong 300 đồng, đền bù chi phí tổn thất trong nhà."
"Có lầm hay không!" Bộ tây trang màu xám tro phối với áo vest nhỏ cùng màu "người trí thức thượng lưu" Lục Hiển lập tức lớn tiếng phản bác,"Anh đẹp trai như thế này mà bán 300 đồng? Em có não hay không vậy?"
"Vậy anh nói xem đáng giá bao nhiêu?" Ôn Ngọc dựa vào rào chắn nhìn anh cười khanh khách, con ngươi đen nhánh thấm đầy những hạt sương sớm, một trái tim long lanh mềm mại, đẩy tầm mắt của anh về phía trước, ngoài con đường đời ngợp trong vàng son, còn dẫn anh đi nhìn thành phố mây tan mông lung không lời sau cơn mưa, phía chân trời cầu vồng rực rỡ lấm tấm những đốm nhỏ lóng lánh, trên con đường núi học sinh tiểu học nhảy chân sáo chạy về phía trước, bên ngoài rào chắn một đóa hoa vô danh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016959/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.