Cảm ơn Thượng đế, trước khi cô thiếu oxi té xỉu, Lục Hiển lập tức dừng lại, thả cô ra một con đường sống.
Thở dốc, nói nhỏ, trán ngăn lại trán, giữa lúc mê ly ái muội truy timg haicon mắt tối đen của cô, truy tìm duy nhất cuộc đời này có thể gặp ánhsáng.
Chúng ta thủy chung truy đuổi bản thân chưa từng cóđược những gì tốt đẹp, tại ánh sáng mù mờ truy đuổi ánh sáng mãnh liệt,mới có ghen tị sai lầm, bẩm sinh, trồng trọt huyết mạch.
Thân tại địa ngục, mới có thể cầu khát thiên đường ánh sáng.
Mà thiên đường của hắn không phải là chúa Jesus Christ khoan dung tộinghiệt, cùng không là ở nhân gian vo ưu vô lo nơi này sung sướng, thiênđường của hắn chính là nụ cười bên môi cô quét xuống, về sau nếm đau khổ tận cùng thế gian cũng đủ đầy.
Sợ sệt bi kịch lại tái diễn, mạng của tôi nằm ở giữa mục tiêu, Việt Mỹ Lệ gì đó tôi cũng không thể đụng chạm
Ở Ôn Ngọc, Lục Hiền là cánh đồng hoang đang bốc cháy lửa thêu đốt hừng hực dướitrời xanh, nếu đụng vào hắn sẽ tổn thương đến các đầu ngón tay, cô sửdụng khả năng ngu si và ngốc bẩm sinh của con gái, bao bộc một trái timmềm mại dễ vỡ, bầu trời sao ôm lấy cánh đồng đang cháy rực.
Người nào vì ai nhổ đầy gai sắc, người nào vì ai như thiêu thân lao vào lữa,đến Thượng Đế cũng đều không thể hiểu nổi nổi đau đớn này, đau đớn giữacon người có xu thế tìm đến cái chết ngọt ngào này.
Khóe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016893/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.