Đêm đó, Ân Lục Hiển đã suy nghi rất nhiều, nhưng có lẽ vì để chuộc tội nên số mạng của anhcàng thêm tàn khốc, đau đớn đến mức ngất đi, mở mắt ra thì thấy mìnhđang ở trong một căn nhà còn được gọi là nhà, đây không phải là ThiênĐường với những đám mây trắng xốp, bồng bềnh, cũng không có thánh Jesusmặc áo bào trắng như tuyết đang đọc tội của anh, chỉ có Ôn Ngọc, cô vẫngiống như trước kia, mặc một bộ áo bông quê mùa đã cũ, mái tóc dài trởthành 2, 3 cái đuôi sam ngoan ngoan rủ xuống đầu vai. Một khuôn mặt sạch sẽ, nhỏ nhắn, đường nét rõ ràng, dịu dàng uyển chuyển đầy hàm xúc, đẹpnhư những bức ảnh của các ngôi sao nữ trên báo.Edittor: Song Giang
Thấy anh tỉnh, cô bình tĩnh hơn, khi sự việc đêm qua xảy ra, cô nhẹ nhangnói: “Anh đã tỉnh? Có đói bụng hay không? Trong bếp nhà chú Đức vẫn cònchút cháo nóng, anh có muốn ăn không?”
Sóng gió qua đi, sứccùng lực kiệt, anh không còn có thể suy nghĩ được nữa, cổ họng bị ngườirút sạch nước ra, giọng nói khàn khàn, anh càng nghi lại càng nghi ngờ,không nhịn được bèn hỏi: “Ôn Ngọc, tại sao………. Tại sao lại giúp anh?”
Ga giường đã được đổi mới hoàn toàn, màu đỏ tươi thay cho màu đỏ thẫm, tất cả đều vui mừng, nơi nơi rộn rã náo nhiệt, những chiếc ga mang theo bột giặt cùng hơi nóng của mặt trời tạo thành những loại mùi hỗn tạp, khiến nhũng người đang ở nơi ẩm thấp sau buổi trưa đã được gió mát hông khô,mặt trời sưởi ấm.Edittor: Song Giang
“Vì cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016890/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.