Đèn đường soi bóng đêm hòa tan vào ánh hoàng hôn của buổi chiều muộn, những ca sĩ đườngphố đàn Vi-ô-lông rồi hát một khúc hợp hợp tan tan ngắn ngủi, không cónhững công chúa hay vương tử giàu có gặp nhau, chỉ có những đêm ở quầyrượu quán bar, nhạc xập xình đánh vỡ lỗ tai, còn có thuốc mê rồi rượucồn, chỉ cần đụng một ngón tay thì không thể quay đầu lại.
Mượnánh sáng rực rỡ huy hoàng từ cửa sổ bên cạnh, hắn băng qua con hẻm nhỏ,chỉ nhìn được thân thể cao to, bả vai rộng lớn, một bên vai còn bị ánhchiều tà hắc lên như hắn phải gánh lấy ánh chiều tà muộn màng nặng nề.
Gương mặt anh tuấn bị che khuất không rõ, chỉ thấy một đốm thuốc lá nhỏ từ xa đi lại gần mà thôi, quỷ mị và hơi thở u ám dầy đặc.
Dựa theo ánh sáng nhạt mà dần dần trông được ánh mắt yên tĩnh của hắn, kiêu căngcười, hắn vươn tay, ôm Ôn Ngọc vào lòng,tấm lưng gầy yếu của cô kề sátvòm ngực nóng bỏng của hắn. Cúi đầu dán sát sau tai cô. Hắn nói từngchữ, mỗi chữ hắn thốt ra làm cho cánh môi hôn qua vành tai mẫn cảm củacô, như gần như xa, từng chút từng chút, làm hai má của cô bị thiêu đốtđến hồng một nửa.
"Em nói một câu thì anh lập tức tới ngay. Bảo bối có vui không nào?"
Thiếu chút nữa thì hôn cô đến môi rỉ máu.
Ôn Ngọc vùng vẫy, cánh tay sắp đi vào trong của hắn nhẹ nhàng thu lại, cô bị vây khốn, không thể động đậy được.
Lục Hiển không quậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-roi-cang/3016839/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.