Ba cô gái, một bàn thức ăn, tán chuyện núi non mãi đến bốn giờ chiều, muốn có cả ngọn núi cũng nên nhìn xuống đáy chứ.
Lúc đó chuông điên thoại vang lên, là Lạc Lăng.
Tên nhóc con vừa mở miệng đã kêu chị à chị đang ở đâu.
Lạc Trănsuýt nữa thì buột miệng gọi anh trai, “Em trai yêu dấu à tìm chị có việc gì thế?” Nói xong não bộ Lạc Trăn xoay chuyển một cách nhanh chóng, Lạc Lăng bên kia giả dối gọi chị tám phần là có ba cô bên cạnh, cũng chínhlà ba tìm cô có việc.
“Ba kêu chị để dành bữa tối lại, chút nữa có một bữa tiệc.”
Đây là giọng điệu của học sinh tiểu học á, quá già dặn, Lạc Trăn đằng hắng, “Đượcrồi.” Đang muốn cúp máy, Lạc Lăng ở đầu kia hét lên, “Lạc Trăn chị đang ở ngoài phố đấy à?” Lúc cu cậu nói thế, ý nghĩ duy nhất của Lạc Lăngchính là ba cô đã đi xa rồi.
“Đúng thế sao nào?”
“Chị đếnhiệu sách tìm cho em đáp án tham khảo bài tập hè lớp năm, một quyển ngữvăn, một quyển số học lấy cả cho em, đừng quên đấy…”
Lạc Trăn cười lạnh cắt ngang lời người nào đó đang lên mặt sai bảo, “Trưởng thành chút đi, anh Lạc!” Cúp máy.
“Hoàng tử nhỏ nhà mày à?”
“Ừ, chính là cái bánh khô ấy. Này Quất Tử, bọn tao cũng phải về nhà đây, có thời gian lại trò chuyện nhé.”
Lạc Trăn vàThẩm Hạ Thụy đứng dậy đi ra đúng lúc Ngôn Thâm bước vào, người này làtình nhân của Quất Tử, hai người từ cấp ba đã hòa làm một, Lạc Trăn cứnghĩ mãi không hiểu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-nay-bao-gio-sang/35142/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.