Nhìn con dao, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy cô đơn đến lạ, khi nó nằm cạnh cái bánh to lớn kia, trước giờ là vậy bây giờ cũng vậy, nhưng tại sao người ta chỉ toàn quan tâm đến sự ngọt ngào của cái bánh mà lơ đi cái lạnh lẽo của dao.
Nhìn nó bất giác phần ngực trái tôi nhói lên từng nhịp, ngấn lệ cũng vô thức ứa ra.
Bên trong tôi lúc này xuất hiện nhiều xúc cảm thật kì lạ, là gì nhỉ? Chắc là nỗi sợ hãi của cơ thể cho cảm giác đau đớn sắp tới, hay do tôi tiếc thương cho cuộc đời bất hạnh của bản thân. Nghĩ lại thôi, đời đã tàn nhẫn với bản thân tôi thì giờ còn tiếc gì kia chứ. Tôi giơ nhẹ cánh tay định cầm lấy con dao, thì bất giác lòng tôi cảm thấy một thứ gọi là lo lắng, sợ hãi, tôi sợ khi chết đi người ta nhìn vào sẽ nghĩ mình là một đứa trẻ dại dột ngu dốt, nhiều lời chê bai, sỉ vả, có cả giọng nói của mẹ vang lên dồn dập:
Ngọc! Mày nghĩ mày đang làm cái quái gì vậy hả?
Sao mày không chết ở cái góc, bờ sông, bờ bụi nào đó mà lại trong bữa tiệc vậy hả?
Mày làm vậy rồi mặt mũi, danh dự cái nhà này để đâu?
Sống ăn hại chết đến chết cũng ráng làm mất mặt cái nhà này.
Các cơ do sợ hãi mà run lên từng hồi, tôi không muốn người khác thương hại, mà muốn dành sự tôn trọng cho cuộc đời bất hạnh này mà thầm nghĩ:
Nếu bản thân ra đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-long-yeu-moi-tinh-dau-20-nam/2878954/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.