Bàn ăn không còn thịt, cốc nước cũng đã bạc màu, pháo hoa đã tàn được hồi lâu, thời khắc 0 giờ cũng đã chuyển. Mọi thứ đều đã biến mất, chỉ còn lại tiếng nói 4 người trên một bàn ăn sự ấm áp vẫn còn hiện hữu. Từ lúc bà mất, đây cũng là lần đầu tiên cô cảm nhận được tình thương, nhưng hình như sắp kết thúc rồi. Khi tiếng phục vụ vang lên cũng là lúc Tinh Lam cảm nhận được sự lạnh lẽo.
- Xin lỗi đã làm phiền, nhưng quán chúng tôi sắp đóng cửa rồi ạ, nên mọi người có thể...
- Ồ, xin lỗi chúng tôi sẽ đi ngay - chú xin lỗi, xong rồi cả nhà 3 người đứng dậy, cô cũng hiểu ý mà đứng dậy ngay theo bọn họ ra khỏi cửa. Lúc này cô lại cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo đến lạ.
- Rõ ràng là mọi năm vẫn một mình nhưng sao năm nay tự nhiên mình lại cảm thấy lạc lõng như vậy? - Tinh Lam nghĩ.
Cả gia đình 3 người đi về phía Tây, còn cô đi về phía Đông. Hai hướng đi đối lập ấy, chắc chắn cả hai sẽ không bao giờ gặp lại. Cứ ngỡ mọi thứ sẽ như thế thì Chú kia đột nhiên ngớ ra rồi quay lưng lại kêu.
- Này nhóc!
- Dạ?
- Nhóc ở với ba mẹ à?
Lặng một lúc, rồi cô cúi đầu xuống cũng nói.
- Kh.. không ạ, cháu ở một mình ạ!
- Thôi chú xin lỗi, chú không nhắc nữa, đừng khóc.
- Cháu không có khóc.
- Rồi rồi không khóc, không khóc. Thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-long-yeu-moi-tinh-dau-20-nam/2878925/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.