Hai đứa trẻ chơi hăng say, Tạ Thiên trầm tính kiên nhẫn cùng cô em gái tiểu Lưu Ly. Cô bé xinh xắn đang cố gắng xây một lâu đài cát, nghịch bẩn cả chiếc váy công chúa, có đôi khi cũng bôi bẩn cả vào sơ mi của Tạ Thiên. Nhưng mà tiểu Lưu Ly ngây thơ vẫn cười tươi như vậy, không có gì khiến người khác phải giận
Lai Phỉ Kiều bê khay trà ra, Tống Sơ Tuyết ngồi trông tiểu Lưu Ly, thi thoảng nhắc con bé rất nhẹ nhàng. Tạ Thủy cũng đứng đó, bóp vai cho Sơ Tuyết một cách cưng chiều, cũng đôi khi mỉm cười với cô ấy rất yêu thương
Cô nhìn rồi trầm tư, khi cô nhìn hai đứa con của cô, khi cô chăm sóc cho Tông Tông cùng Tinh Viên đều chỉ có mình cô ngắm con. Còn Lục Vân Tiêu...không ở đó với cô
Cô hận hắn đến thấu xương, hận đến muốn quên tất cả...
Lúc đó cô đối với hăn đều là hận thù, muốn trách hắn tại sao lại đối với cô tàn nhẫn như vậy. Cô muốn đâm cho hắn một nhát, muốn nghiền nát tôn nghiêm của hắn giống cách hắn nhẫn tâm giẫm lên tôn nghiêm của cô
Sau cùng vẫn là cảm ơn hắn đem cho cô hai tiểu sinh linh, cả nguồn sống của hắn đi
" Chị Lai, em bê giúp chị" Tống Sơ Tuyết nhanh chân ra bê khay trà
" Hai đứa cũng thật tình cảm" Lai Phỉ Kiều mỉm cười nhìn Tạ Thủy cùng Tống Sơ Tuyết. Bảy năm cũng đã kết hôn, quả thực có nhiều thứ cũng không thể lường trước
" Không có đâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/1962694/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.