Mưa...xóa đi tủi nhục
Xóa...xóa nhòa cả nước mắt
Lẫn cùng mưa...
...
Lai Phỉ Kiều chất đứng nghe Đàm Khiết nói, trong một khắc gương mặt cô đã trắng bệch, môi nhợt nhạt không còn sắc hồng
Lục Vân Tiêu nói rất coi trọng cô...là vì đây sao?
Là người đẻ thuê?
Tại sao lại đối xử tốt với cô như vậy? Hóa ra... là còn có loại chuyện này
Hỏi xem vị hôn thê kia đã nhẫn nhịn đã bao dung cho cô cùng người kia trong triền miên hoang lạc bao nhiêu? Để rồi hôm nay khi đứng trước mặt cô ấy lại không thể ngẩng đầu để nói. Cảm giác cổ cô đã bị chặn lại, chặn bởi một thứ sức mạnh vô hình khiến cho cô đau đớn tột cùng. Cô không thể hít thở, hô hấp ngưng trệ sau tiếng sét giữa trời quang mà Đàm Khiết ban cho cô, cô không thể nào đứng vững mà ngã khụy trong tâm.
" Cô Lai, cô ổn không?" Đàm Khiết cúi xuống hỏi, ánh mắt có chút lo lắng
Lai Phỉ Kiều hiện tại đã câm lặng...lê đến bên cửa, cố gắng vịn lấy cánh cửa bước đi
Trong mùa thu cô đơn, cô gửi vào gió lạnh từng kí ức thăng trầm, trong im lặng ra đi là tôn nghiêm cuối cùng mà cô giữ lại được, cô sẽ đem đứa trẻ đi, cô sẽ bảo vệ nó
Cô sẽ giấu đi những tủi hờn trong câu chuyện này, giống như chiếc lá vàng úa của mùa thu để nó dần tàn
Cô sẽ, sẽ im lặng mà ra đi như lá thu không bay về...
Sau những đau khổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/1962684/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.