Có khi nào đó người kia đang giấu đối phương, cố gắng thế nào cũng không thể biết được. Mà vô tình biết...thì đau đớn
...
Lai Phỉ Kiều chỉ có thể nghe theo lời của Lục Vân Tiêu nghỉ ngơi. Thực ra cô rất quan tâm đứa trẻ, tốt xấu gì nó cũng là con cô, có lẽ máu mủ cũng không nỡ ruồng bỏ nó
" Phỉ Kiều, súp ngân nhĩ của em đây"
" Cảm ơn" Lai Phỉ Kiều đón lấy bát súp ăn ngon lành. Súp ngân nhĩ không nặng mùi lại mềm như cháo, bản thân cô hoàn toàn không bị ghê
" Nếu muốn lần sau sẽ tiếp tục nấu cho em" Lục Vân Tiêu nhìn cô ăn mỉm cười
Lai Phỉ Kiều chỉ im lặng cúi đầu ăn tiếp
Cô từng mơ ước sẽ được chăm sóc cẩn thận như vậy, được mọi người nâng niu
Nhưng cho đến khi cô nhận ra thế giới này không có gì là làm không có mục đích, vậy cho nên...càng lúc lại càng mất niềm tin
" Nếu tôi sinh cho anh đứa bé này, anh...có thả tôi đi không?"
Gương mặt đang tươi cười của Lục Vân Tiêu trong giây lát trở nên cứng đóc
" Em vừa nói gì?"
" Nếu tôi sinh đứa bé này, anh có thả tôi đi không?" Lai Phỉ Kiều trầm mặc nhắc lại câu hỏi
Bàn tay của Lục Vân Tiêu siết lại thành nắm đấm, ánh mắt xám không mang thêm bất kì một sự ôn nhu nào
" Phỉ Kiều, em thật sự muốn đi?"
" Tôi không nên để nó có một người mẹ như tôi"
Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/1962682/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.