Đối với cái chiếm hữu của Lục Vân Tiêu, Lai Phỉ Kiều cực kì không muốn đáp lấy mấy câu hỏi nhảm đó, trực tiếp muốn đi ngủ
" Phỉ Kiều, ngủ sao?" Lục Vân Tiêu lay lay cánh tay cô
"..."
" Giận tôi sao?"
"..."
Cuối cùng vị họ Lục kia cũng không muốn quấy nhiễu nữa, nằm xuống ôm Lai Phỉ Kiều ngủ một giấc dài
Lai Phỉ Kiều nằm trong o ép của Lục Vân Tiêu không ngừng khó chịu, quay trái quay phải cũng chẳng có thể nhắm mắt được nữa
...
Tạ Thủy vẫn đang cần chăm sóc, Tống Sơ Tuyết rất ít khi đến gặp cậu, hầu hết đều là cậu gọi rồi cô ấy đến giúp thay lớp băng kia
Cảm thấy cô gái nhỉ này thật là quá nhút nhát, nhìn thấy cậu cũng không bao giờ lại gần, đơn giản nhất là rót nước cũng đều ái ngại
Tại sao R.S lại có người sợ xã hội đen? Sau cùng còn làm y tá?
Buồn cười thật
" Y tá Tống, đến đây" Tạ Thủy lười biếng nhấc máy gọi
Đáp lại cũng chỉ có tiếng tút tút
Tống Sơ Hoàn nhỏ này thật là...
Lát sau Tống Sơ Hoàn theo lệnh đến chỗ của Tạ Thủy, cầm theo hộp băng cứu thương đến chỗ cậu. Hiện tại cô không có quá nhiều việc, đủ thời gian thay băng cùng chăm sóc Tạ Thủy một chút đi
Lúc đến Tạ Thủy đang nằm đọc sách. Tống Sơ Tuyết đến chỗ cậu đặt thức ăn lên, lấy ra súp củ quả cùng ít hoa quả tươi.
" Đến rồi sao? Còn nghĩ cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/1962664/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.