Lai Phỉ Kiều tỉnh dậy cũng đã là hai tiếng sau, trong một bầu không khí ngập mùi thuốc khử trùng
Lại thấy Lục Vân Tiêu nằm ở bên cạnh giường lớn, gục xuống nắm lấy tay cô ngủ
" Vân Tiêu" Cô đánh thức người kia, cảm thấy trên người mình có chút nặng
Lục Vân Tiêu nhíu mày tỉnh giấc, nhìn thấy cô tỉnh nhàn nhạt hỏi cô mấy câu
" Còn đau không?"
Lai Phỉ Kiều lắc đầu
" Lần sau vẫn là nên ngồi im, nhớ không?" Đưa tay luồn từng ngó tay thon dài qua mái tóc mềm mượt của cô
" Tôi chỉ không muốn biến bản thân mình vô dụng"
" Trong mắt tôi em chính là vô dụng" Bàn tay lớn ngưng lại trên mái tóc cô
Lai Phỉ Kiều nhìn Lục Vân Tiêu, ánh mắt xám có chút lạnh lại có thêm một tia mềm mại phức tạp. Mà trên gương mặt của Lục Vân Tiêu, từ mềm mại không bao giờ đúng, cảm thấy vô cùng phức tạp
Lại thêm cả một chút hoang mang đối với ôn nhu kia...
" Tôi...xuất viện được rồi chứ?" Nhanh chóng gạt đi những cảm xúc hỗn độn trong lòng, nhanh chóng lấy lại được khí thế ban đầu
" Em không thể xuất viện trong một tuần tới" Giọng lạnh như băng
" Chỉ là viên đạn, anh không cần quá như vậy chứ?"
Lục Vân Tiêu ghé sát cô một chút, hơi thở khiến đối phương bức bách vô cùng
Lai Phỉ Kiều ở gần anh như vậy, ngực dôn dập lên xuống từng nhịp một, mắt lưu lly xinh đẹp pha lẫn một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/1962661/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.