Lai Phỉ Kiều nghiến răng ken két, tên Lục Vân Tiêu này mặt mũi vẫn tỉnh bơ như vậy thật sự là cô tức giân. Nếu không phải hiện tại xương cốt giã rời thì nhất định cô sẽ găm thẳng dao một đường vào sâu đến tim phổi của hắn
Tức giận cái gì, tôi chỉ muốn chứng minh...
Anh câm đi Lai Phỉ Kiều chỉ hận không thể ném cái cốc sứ kia vào Lục Vân Tiêu
Được rồi, chuyện thân mật cũng đã làm qua, miệng nhỏ của em không thể bớt cứng sao?
Có mơ tưởng cũng không có chuyện tôi mềm mỏng với anh Lai Phỉ Kiều gằn giọng
Hôn thì mềm mại như vậy, đến lúc buông ra rồi lại thật vô tình...chậc
Mau biến
Cốc sứ bay đến chỗ Lục Vân Tiêu nhanh như chớp, nếu không phải thân thủ anh tốt thì có lẽ cốc đã đập nguyên si vào đầu anh
...
Sáng trôi qua ở Lục Vân phủ cực kì chán, bản thân là sát thủ, thật sự bị giam lỏng giống như bị khóa trong xích sắt được nung kĩ, mất hết sạch tự do
Lục Vân Tiêu cũng không quá tàn nhẫn, ít nhất hắn không quá nhẫn tâm để cô mặc thứ đồ rách nát kia đi
Cô Lai, mời cô ăn sáng Người hầu bê đồ vào, nguyên một mâm thức ăn thịnh soạn
Lai Phỉ Kiều gật đầu ý bảo người hầu lui ra ngoài. Kì thực bữa ăn thịnh soạn nhưng hầu hết đều là đồ ăn Trung Hoa, không có gì quá đặc sắc
Cô gắp há cảo vào bát rồi ăn, chất lượng của bánh rất tốt nhưng mà vẫn là La Phi làm ngon hơn, cô cũng không quá hứng thú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/153401/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.