Cầm thú biến thái, Lai Phỉ Kiều gọi hắn cũng thật hay. Nữ nhân này giống như một con mèo hoang, dù là mèo cao quý nhưng mà vẫn là lời nói hoang dại sắc bén tột độ
Chính là biểu lộ ý tứ muốn khiêu khích, không hề có ý định phục tùng
Tôi nói gì sai sao? Lai Phỉ Kiều đem dao găm lướt trên thân hình rắn chắc đang đứng trước mặt cô, cái lạnh của đầu dao tựa hồ sắp ghim hẳn vào da thịt của Lục Vân Tiêu
Rất sai Lục Vân Tiêu trầm lắng đáp lại, phần môi cong lên một đường hoàn mĩ
Sai ở đâu?
Chính là...tôi...không yếu sinh lí Nói xong hắn ngay lập tức tiến vào trong khoang miệng Lai Phỉ Kiều. Lần này hắn không hề cho cô bất kì cơ hội nào để cắn cả, tất cả vị ngọt kia đều phải nếm hết một lần
Lai Phỉ Kiều bị hôn tới tấp, ngay cả cơ hội thở cũng không có, lưỡi của hắn từng chút một quấn lấy lưỡi của cô, mang hơi nóng truyền vào khiênd toàn thân cô tê dại
Hắn dồn ép cô đến chân giường, thuận thế đẩy cô xuống giường lớn áp đảo, tay luồn vào trong váy ngủ gần như trong suốt trêu đừa với bộ ngực tràn đầy sức sống kia, nhũ hoa hồng hào được phơi bầy sau khi váy ngủ kia đã bị xé, trên thân hình trắng nõn lại càng kích thích
Ngài Lục...không phải chỉ có mấy trò cỏn con này chứ? Làm sao có thể thu phục nữ nhân? Lai Phỉ Kiều đối với trò đùa của Lục Vân Tiêu vẫn tỉnh bơ, cô hiện tại chính là không muốn khuất phục tên đang đè
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/dem-kia-la-ai-me-hoac/153400/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.