Sắc trời dần tối, trong Ngự Thư Phòng được thắp sáng đèn.
Ngọn nến chập chờn hai lần, đại tổng quản nhấc chụp đèn lên, điều chỉnh lại tim đèn.
Ánh nến lập lòe chiếu vào người Lục Thanh Huyền. Ngón tay chàng mảnh khảnh thon dài đang cầm bút son phê tấu chương.
Thuở nhỏ chàng đã được dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc, từ khi lên ngôi đến nay vẫn luôn chuyên tâm cải cách trên dưới triều đình, hoàn tất những công việc còn đang dang dở, phản ánh trong một trăm năm tới vẫn chưa khởi sắc.
Chàng đối xử với mỗi một vị đại thần đều hiền đức lễ độ, ngoại trừ một lần trong hôm nay đã khiến đại tổng quản cảm thấy ngoài ý muốn, hắn không biết Hoàng thượng vì chuyện gì mà nấn ná ở lại điện Quang Hoa, để cho các vị đại thần phải đợi hơn nửa canh giờ tại đại điện cạnh Ngự Thư Phòng.
Nghĩ tới đây, đại tổng quản nói: “Thưa Bệ hạ, giờ đã đến giờ Tuất canh ba, ngài hẳn nên đi hậu cung nghỉ ngơi rồi?”
Lục Thanh Huyền lắc đầu, đại tổng quản không nhiều lời nữa, chỉ im lặng châm thêm một ngọn đèn để Ngự Thư Phòng sáng hơn một chút.
Thật lâu sau đó, Lục Thanh Huyền phê xong tấu chương cuối cùng liền gác bút xuống.
Giữa hai hàng lông mày của chàng có chút mệt mỏi, nhưng phong thái vẫn vô cùng đoan chính, áo quần không hề xộc xệch, vẫn ưu nhã như lúc đầu.
“Đã giờ nào rồi?” Chàng hỏi.
“Bẩm Bệ hạ, giờ đã là giờ Hợi canh ba.” Đại tổng quản nói.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-vuong-thien-ai/3090625/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.