Cùng lúc đó, ở cung Vĩnh Ninh.
Hàm Tinh cuối cùng đã tìm ra nguyên nhân nhiều ngày qua cô nương không đến Ngự Thư Phòng.
Nàng không khỏi nói: “ ‘Nàng so với bọn họ giống một con mèo hơn’…… Những lời này tuy rằng nghe có hơi kỳ quặc, nhưng cũng không phải là một lời xúc phạm mà.”
“Đó là do em thích mèo.” Hạ Trầm Yên bình tĩnh mà nói, “Nếu em thích chó thì sao?”
Hàm Tinh: “Ừm…… Vẫn ổn thôi?”
“Nếu em thích vẹt thì sao?”
Hàm Tinh: “Nhưng nô tỳ thật sự không thích nó.”
“Vậy nếu em thích một cái bình sứ thì sao?”
Hàm Tinh: “…”
Hạ Trầm Yên thong dong hỏi, cuối cùng Hàm Tinh cũng hiểu ý của nàng.
Hàm Tinh hình dung cảnh tượng đó.
—— Nàng so với bọn họ giống một con chó hơn, nên trẫm sẽ vẽ tặng nàng một bức tranh.
—— Nàng so với bọn họ giống một con vẹt hơn, nên trẫm sẽ vẽ tặng nàng một bức tranh.
—— Nàng so với bọn họ giống một cái bình sứ hơn, nên trẫm sẽ vẽ tặng nàng một bức tranh.
Hàm Tinh: “…!”
Rất kỳ quặc.
Tất nhiên là Bệ hạ đang thật lòng khen ngợi cô nương.
Nhưng vì sao người lại không vui?
Giống như là, những người khác có thể bị Bệ hạ xem như một con mèo, một con chó, một con vẹt hoặc là một cái bình sứ.
Nhưng cô nương nhà nàng thì tuyệt đối không.
Hạ Trầm Yên ngồi trong hành lang im lặng không nói.
Hàm Tinh hỏi: “Cô nương…… Người phớt lờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-vuong-thien-ai/3090613/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.