Nắng mùa đông xuyên qua cửa sổ của Ngự Thư Phòng chiếu vào hai người họ, để lại một bóng mờ trên mặt đất.
Hạ Trầm Yên đối diện với chàng, bỗng nhiên nhớ lại chuyện của hơn một năm trước.
Sau khi chàng dẫn dắt tướng sĩ đẩy lùi hai trăm vạn quân Hồ. Ngày đại thắng trở về, nghe nói các gia đình thế gia đã quỳ gối hai bên đường chào đón chàng, không dám ngẩng đầu lên.
Biểu tình của chàng lúc đó như thế nào?
Có phải cũng là phong thái trấn định như bây giờ không?
Một lát sau Hạ Trầm Yên hỏi: “Thiếp thân làm gì cũng được sao?”
“Ừm, nàng muốn làm gì cũng được.”
“Vậy thiếp thân sẽ múa cho Bệ hạ xem một khúc.”
Lục Thanh Huyền không từ chối.
Hạ Trầm Yên lùi lại mấy bước đứng ở giữa Ngự Thư Phòng.
Ánh nắng chiếu vào làn khói trắng trong lò đang cuộn lên, chiếu xuống nền gạch xanh lam kín kẽ và chiếu vào người nàng.
Lục Thanh Huyền yên lặng nhìn nàng.
Hạ Trầm Yên không bảo nhạc công đến chơi đàn, nàng cũng không hát đệm mà chỉ nhẹ nhàng nhón chân lên múa một điệu đơn giản.
Làn váy xinh đẹp tung bay theo chuyển động của nàng, tựa như sương sớm vướng trên cánh hoa rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Ngọc bội khẽ lay động như hoa lan lắc lư trong thung lũng trống trải và như hoa mẫu đơn nỡ rộ vào mùa xuân.
Lục Thanh Huyền chậm rãi chớp mắt, dường như khó có thể dời mắt khỏi nàng.
Lúc nãy thật ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-vuong-thien-ai/3090611/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.